Monday, 19 March 2012

“Yêu một ai đó, bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn”

BÀI PHÁT BIỂU CỦA ADRIAN TAN - LUẬT SƯ NGƯỜI SINGAPORE TẠI LỄ TỐT NGHIỆP CỦA TRƯỜNG NANYANG TECHNOLOGICAL UNIVERSITY, SINGAPORE

“Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu tại đây mà chẳng lo bị phản bác, mỉa mai hay trả thù. Tôi nói điều này với tư cách một người Singapore và hơn hết là với tư cách một người chồng.
Vợ tôi là một người tuyệt vời, hoàn hảo ở mọi khía cạnh duy chỉ ngoại lệ một điều. Cô ấy là biên tập viên của một tờ tạp chí. Cô ấy kiếm sống nhờ “sửa lưng” người khác. Cô ấy đã mài dũa kỹ năng chuyên môn của mình hơn một phần tư thế kỷ, chủ yếu nhờ luyện tập tại nhà qua những cuộc trao đổi giữa hai vợ chồng.
Nói dễ hiểu hơn, tôi là một luật sư tranh tụng. Tôi dành thời gian mỗi ngày để chỉ ra sai lầm của người khác. Tôi kiếm sống bằng việc phản bác.
Dẫu vậy đời sống hôn nhân của chúng tôi vẫn cực kỳ hạnh phúc. Đơn giản vì mỗi khi có cuộc tranh cãi giữa một biên tập viên và một luật sư, kẻ chiến thắng không ai khác ngoài vợ.
Và chính thế nên tôi muốn bắt đầu bài này bằng một lời khuyên nhỏ cho cánh mày râu: một khi đã chinh phục được trái tim nàng, bạn chẳng nhất thiết phải chinh phục nốt mấy cuộc tranh luận.
Hôn nhân được coi là một dấu mốc của cuộc đời. Một số trong các bạn đã kết hôn. Một số chưa từng kết hôn. Một số sẽ kết hôn. Một số rất thích tận hưởng trải nghiệm này và sẽ kết hôn nhiều, nhiều lần nữa. Cũng tốt thôi.
Dấu mốc lớn tiếp theo trong cuộc đời các bạn là ngày hôm nay: lễ tốt nghiệp. Kết thúc quá trình giáo dục. Hoàn tất việc học.
Có một lời nói dối vĩ đại mà các bạn có thể đã được nghe, rằng “Học tập là hành trình cả đời”. Rồi vì lẽ đó mà bạn sẽ học nữa, lấy bằng thạc sĩ, rồi tiến sĩ, rồi giáo sư, cứ thế. Bạn biết ai đã nói với bạn như thế chứ? Giáo viên. Bạn không thấy có chút mâu thuẫn quyền lợi nào ở đây sao? Dù gì đi nữa thì đây cũng là thị trường giáo dục. Họ sẽ ra sao nếu thiếu các bạn? Họ cần những khách hàng thường xuyên.
Các bạn có thể đang mong mỏi tới ngày đi làm, tìm được tình yêu, kết hôn, gây dựng gia đình. Những sinh viên như các bạn ắt hẳn trông đợi một công việc lương cao, nơi mà bạn phải làm quần quật với một mớ trách nhiệm.
Đó là những gì được trông mong, hy vọng. Và nếu các bạn sống đúng y như thế, thật sự quá sức lãng phí.
Nếu các bạn trông đợi như thế, các bạn sẽ tự giới hạn mình. Các bạn sẽ sống cuộc đời bị bao bọc trong ranh giới được đặt ra bởi những người trung bình. Tôi không có ý đánh giá họ. Nhưng không ai nên khát khao trở thành họ. Các bạn chẳng cần phải bỏ ra bấy nhiêu năm học hỏi từ bao con người ưu tú của Singapore để chuẩn bị tinh thần trở thành kẻ trung bình.
Cái các bạn nên chuẩn bị tinh thần là Đời, là một mớ hỗn độn. Bạn chẳng thể trông mong bất cứ điều gì từ nó. Đời là bất công. Tất cả vốn dĩ đã không cân bằng. Đời là bất khả khống chế. Mọi điều tốt xấu cứ thế ập đến từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc. Tấm bằng là lá chắn yếu ớt bao bọc bạn trước số phận.

Ảnh: Internet

 
 Điều đầu tiên và quan trọng nhất: đừng làm việc!
Công việc là thứ miễn cưỡng, là thứ không ai mong muốn.
Công việc có thể giết bạn. Người Nhật có từ “Karoshi” để chỉ việc tử vong vì làm việc quá sức. Đó là hậu quả rõ ràng nhất của công việc. Nó còn có thể giết bạn theo nhiều cách khác. Nếu bạn làm việc, ngày này qua ngày khác, tâm hồn bạn sẽ bị bào mòn từng chút từng chút một, rã ra cho đến khi chẳng còn lại gì. Một hòn đá chỉ còn trơ lại cát và bụi.
Đừng lãng phí phần lớn cuộc đời để làm thứ mình không thích cốt để hưởng tí an nhàn chút tuổi già. Bạn có thể không bao giờ chạm được tới cái đích đó.
Hoãn cái ham muốn tìm một công việc lại. Thay vì thế, hãy vui chơi. Tìm một thứ mà bạn hứng thú. Thực hiện nó. Lặp đi lặp lại. Rồi bạn sẽ giỏi vì hai lý do: bạn thích nó, và bạn làm nó thường xuyên. Sớm muộn gì thì nó cũng có giá trị.
Tôi thích tranh luận, và tôi yêu ngôn ngữ. Vì thế tôi trở thành luật sư. Tôi thích nó và thậm chí có thể làm không công. Nếu không trở thành luật sư, tôi cũng sẽ chọn một nghề liên quan đến viết lách - một nhà báo thể thao chẳng hạn.
Vậy các bạn nên làm gì? Hãy tìm một chỗ cho riêng mình. Tôi nghĩ việc tìm kiếm chẳng hề khó khăn với các bạn. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn hẳn đã biết mình muốn làm gì. Sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu các bạn không thể ngăn mình theo đuổi đam mê. Tại thời điểm này của cuộc đời, các bạn nên biết thứ mình hứng thú.
Hãy tìm một thứ truyền động lực cho bạn, thiêu đốt bạn, trở thành đam mê của bạn. Mỗi ngày, bạn phải tỉnh dậy mang trong mình nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Nếu không, bạn hẳn đang làm việc.
Đa số các bạn trong tương lai sẽ phải tham gia vào nhiều loại hoạt động giao tiếp. Tôi có một thông điệp thứ hai: hãy thận trọng với sự thật. Có rất nhiều thời điểm nguy hiểm, tuyệt nhiên không thể nói hay viết ra sự thật. Nó có khả năng xúc phạm và làm tổn thương ghê gớm, rồi bạn sẽ nhận ra rằng: với những người càng gần gũi bao nhiêu, bạn càng phải thận trọng bấy nhiêu để che giấu sự thật. Thường thì im lặng là một tính tốt. Nó còn là một kỹ năng tuyệt vời. Đứa con nít nào cũng có thể bật ra sự thật trước khi lường tới hệ quả. Phải rất trưởng thành mới có khả năng trân trọng giá trị của sự im lặng.
Để có thể che giấu sự thật, bạn trước hết phải thừa nhận nó. Phải tuyệt đối trung thực với bản thân. Đừng bao giờ cố qua mặt kẻ trong gương.
Tôi đã bảo rằng các bạn không nên làm việc, tránh nói ra sự thật.

Ảnh: Internet

 
Giờ thêm một điều nữa: hãy cố “được” ghét.
Nó không dễ như bạn tưởng. Bạn có biết ai ghét bạn không? Tất cả những vĩ nhân có đóng góp vào lịch sử nhân loại đều đã từng bị ghét, không phải bởi một người, mà thường là rất nhiều người. Sự căm ghét lớn đến mức những vĩ nhân này bị xa lánh, lăng mạ, giết hại hay trong một trường hợp nổi tiếng, bị đóng đinh vào thập tự.
Không nhất thiết phải xấu xa mới bị ghét. Một người có thể bị ghét vì cố gắng thực hiện lẽ phải theo tiếng nói của bản thân. Thật sự quá dễ để được yêu mến, bạn chỉ cần tỏ ra dễ tính và ít giữ chính kiến. Dần dà an phận là một kẻ trung bình. Hẳn bạn không muốn thế. Trên thế giới có rất rất nhiều kẻ tồi tệ, và nếu bạn không chống lại họ, bạn sẽ tồi tệ giống như họ. Quá được yêu mến là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang đi sai đường.


Ảnh: Internet

 
Điều cuối cùng: hãy yêu đi
Tôi không nói “được yêu”. Nó cần đánh đổi quá nhiều. Nếu một người chủ động thay đổi vẻ ngoài, tính cách và giá trị bản thân, họ có thể được bất cứ ai yêu.
Tôi khuyến khích bạn yêu một người. Nghe có vẻ hơi quái. Bạn có thể cho rằng nó phải xảy đến tự nhiên mà không cần cân nhắc. Sai lầm. Xã hội hiện đại chống lại tình yêu. Chúng ta soi mọi người dưới lăng kính hiển vi hòng tìm ra thiếu sót và nhược điểm của họ. Thật quá dễ dàng để tìm một lý do không yêu ai đó, hơn là làm ngược lại. Chỉ cần duy nhất một lý do để từ chối. Tình yêu lại đòi hỏi sự chấp nhận toàn diện.
Yêu một người có rất nhiều lợi ích. Đó là sự ngưỡng mộ, học hỏi, thu hút và, cho những ai thích từ hay hơn, thứ mà chúng ta gọi là hạnh phúc. Khi đang yêu ai đó, chúng ta cố gắng hoàn thiện bản thân ở mọi khía cạnh. Chúng ta nhận ra sự tầm thường của vật chất. Chúng ta vui khi là con người. Yêu thương có lợi cho tâm hồn.
Yêu một người vì lẽ đó rất quan trọng, và cũng quan trọng không kém là chọn đúng người để yêu. Tình yêu không đến ngẫu nhiên, từ cái nhìn đầu tiên, tại một sàn nhảy đông đúc. Nó vươn mình chậm rãi, cắm rễ trước khi chia cành và đơm hoa. Nó không phải ngọn cỏ dại yếu ớt, mà là thân cây đủ khỏe mạnh để đương đầu gió bão.
Bạn sẽ nhận ra, khi có một ai đó để yêu, khuôn mặt sẽ chẳng quan trọng bằng trí óc, cơ thể sẽ chẳng quan trọng bằng trái tim.
Bạn cũng sẽ nhận ra chẳng có nỗi đau nào quá lớn khi yêu thương không được đáp lại. Bạn làm mọi thứ không phải để được đền đáp.
Cuối cùng, bạn sẽ nhận ra yêu thương ai đó vốn chẳng thể đo lường. Hoặc là yêu với từng tế bào trong cơ thể mà chẳng hề hối tiếc, hoặc là không gì cả.
Đừng làm việc. Tránh nói ra sự thật. Cố “được” ghét. Yêu một ai đó. Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn”.

Wednesday, 7 March 2012

Gửi cô bạn cũ của tôi!

Gửi bạn thân mến,

Đã lâu rồi chúng ta không nói chuyện với nhau, vì lý do gì thì 2 ta đều hiểu hơn ai hết..
Tôi không phải người để bụng, thù dai.. nhưng những gì đã qua để lại cho mình 1 vết sẹo không lành..
Bạn vẫn vậy, mất tự tin ở bản thân mình, không tin tưởng vào những gì mình đã và đang có.
Bạn có khi nào tự hỏi rằng :" Bạn làm những việc như vậy để đánh đổi lấy điều gì? " hay không? có khi nào bạn nghĩ việc bạn làm ảnh hưởng đến người khác hay k? thậm chí là làm tổn thương bạn mình?.. Tôi chắc hẳn là bạn chẳng khi nào nghĩ như vậy.. Âu cũng là do môi trường, hoàn cảnh nơi bạn sinh ra và lớn lên, nơi bạn học tập và những người bạn xung quanh của bạn..
Cuộc sống rất công bằng, cái gì cũng có giá trị nhất định của nó. Những việc bạn làm sẽ được đánh đổi bẳng những cái khác..
Con người khi sinh ra, chỉ là một hình hài, suy nghĩ và cách sống là do gia đình, môi trường và bạn bè xung quanh góp phần tạo nên.. Chính vì vậy, chúng ta mới cần phải chọn bạn mà chơi, chọn chốn để sống, chọn nơi để làm, chọn người tử tế làm chồng :)..
Hôm nay, tình cờ qua một suy nghĩ nhỏ, tôi gọi điện cho bạn, thăm hỏi và nói ra yêu cầu, đề nghị của tôi..
Chắc hẳn, bạn sẽ nghĩ tôi dò xét, tôi theo dõi.., nhưng bạn có biết rằng tôi đã TRƯỞNG THÀNH trước bạn rất nhiều từ suy nghĩ đến hành động hay không?
Với tôi, cái thời ghen tuông vô độ đó qua rồi, nông nổi chỉ có giai đoạn nhất định trong mỗi con người mà con thôi, ai cũng phải đi qua cái thời nông nổi, bồng bột đó 1 lần để vấp ngã - đau - trưởng thành..
Tôi qua rồi, còn bạn? Tôi đã thấy bạn nông nổi, đã thấy bạn ngã, đã thấy bạn đau, nhiều lần như vậy rồi, nhưng bạn chưa trưởng thành...
Bạn mù mờ trong các định nghĩa của cuộc sống, bạn tự tạo một hình ảnh hoàn hảo, nhưng bạn không hiểu rằng cái con người ta thực sự cần là " CHÂN THÀNH ". Bạn đã có điều đó chưa? Có khi nào bạn dám khẳng định rằng những hành động, câu nói, cử chỉ của bạn phát sinh từ sự chân thành hay chưa?
Câu hỏi này quá khó đối với bạn đúng không? Hãy tự suy nghĩ và tìm ra câu trả lời thích đáng cho bản thân mình đi nhé. :)
Mọi người ai cũng biết những biểu hiện cảm xúc, cử chỉ của bạn là chân thành hay không đấy? đừng nghĩ ai cũng lù khù và thua kém mình.. :).. Suy nghĩ đó quá nông cạn và chỉ mang đến sự THẤT BẠI cho bạn mà thôi.. Đừng dìm ng khác để nâng mình lên, đó là một cách tôn vinh xuẩn ngốc nhất mà mình từng biết.. Phải làm sao để không cần nói, k cần dìm, ng khác vẫn thấy được bạn là người "TỬ TẾ, LỊCH THIẾP và THÔNG MINH". PHụ nữ k cần quá giỏi, nhưng k vì thế mà chúng ta phải kìm hãm niềm đam mê trong việc lại.. Phụ nữ cần " CÔNG DUNG NGÔN HẠNH ".. Đó là kho báu của bất cứ người phụ nữ nào sở hữu đc nó.. Cố lên bạn tôi nhé! Hãy khiến người khác thật sự yêu mến mình chứ không phải đến với mình và yêu mến mình theo cách tầm thường :).Sự quý mến là nguyên lý nhân quả: " Quý người ta là để người ta quý mình. Nhưng muốn được quý thì phải biết mình là ai?". Phụ nữ chúng ta cần đc nâng niu và tôn trọng.

Chúc bạn luôn hạnh phúc với những gì bạn đã, đang và sẽ có! :)

Thursday, 2 February 2012

02/02/2012

Chào năm mới! Chào Phanh!

Sang năm 2012 rồi, năm nay là năm của những điều may mắn, năm của niềm vui, năm của những nỗi buồn tan biến, năm đánh dấu bước trưởng thành của mình..
Một buổi chiều mưa HN, lạnh buốt, nhẹ nhàng.. suy nghĩ.. nhớ lại, đọc lại những gì đã viết, để thấy lại cảm xúc nồng nàn ngày đó, để một lần nước bước chân vào cái thời điên cuồng, ngông nghênh trẻ con ấy.. Nhưng mọi thứ đã k còn như xưa, cảm xúc thay đổi, con người thay đổi.. Chỉ thấy nhẹ nhàng, êm ái..!
Kỉ niệm đẹp quá, mình k nỡ quên, k nỡ xóa.. muốn lưu giữ nó mãi trong tim, lưu giữ khoảnh khắc này, lưu giữ hình ảnh.. Giá như con người, ai cúng có một cái ổ cứng như máy tính  thì tốt biết mấy.. Mình sẽ cất giữ những kỉ niệm, những kí ức tuyệt vời, những giận hờn vu vơ, những giọt nước mắt, những nụ cười.. :).
Cuộc vui nào cũng đến hồi kết thúc, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai..
Sang năm mới rùi, Phanh cũng mới rồi..!! Năm nay sẽ là năm đẹp ;). Phanh sẽ cố gắng..! :)

Friday, 20 January 2012

Em Sẽ Quên - Bích Phương | Tải, lyrics, nhạc chờ bài hát

Chỉ còn vài ngày nữa là sang tháng thứ 3 kể từ ngày em quyết định rằng mình nên rời xa Anh, cũng đã 3 tháng em không ghé blog này..
Ngày hôm nay, 27 tết, em thức cả đêm với một tâm trạng k ổn định, nặng nề và hoài niệm..
3 tháng với em thật dài mà cũng thật ngắn, em lao đầu vào công việc, em vui chơi với bạn bè, em gặp gỡ nhiều người để xóa nhòa bóng hình Anh.. Em làm mọi điều để thời gian rảnh với em là một điều xa xỉ, em điều khiển suy nghĩ của mình thôi k nghĩ về Anh, em sống bằng lí trí, bình thản trước mọi thứ dù cảm xúc trong em đang dậy sóng ngày càng mạnh..
Mỗi lần gặp anh là một lần em yêu thêm chút nữa, một lần cố gắng kiềm chế cảm xúc trước anh, một lần giông tố trong lòng trỗi dậy, một lần để cảm xúc và lý trí giằng co em..
Nhưng rồi em vẫn phải quyết định :" Em sẽ quên"..
Mọi thứ với em như một món quà kì diệu mà em vô cùng may mắn nhận được trong cuộc đời.. Em sẽ lưu giữ chúng mãi mãi..
Sắp sang năm mới, lại một năm nữa sắp tới.. Vậy là đã gần 5 năm kể từ ngày em quyết định mình sẽ yêu Anh thật nhiều.. Nhưng năm nay sẽ khác với những năm trước rất nhiều, ng bên Anh không còn là em.. Dẫu sao thì em luôn cầu chúc Anh sẽ hạnh phúc và gặp được người Anh yêu.. :)
Tạm biệt Anh!

Friday, 21 October 2011

........

Tình cảm vốn dĩ là một thứ rất tự nhiên. Lòng chưa đủ nặng thì người ta sẽ thiếu quan tâm nhau, sẽ quên nhau là hiển nhiên rồi, cũng không nên lấy làm tiếc nuối, trách móc hay oán giận gì nhau. :)

Đừng chỉ nói "Tạm biệt nhé!" hãy nói "Hẹn gặp lại!" nữa :X"

Vì em có thể gần gụi với bất kỳ ai trên đời, nhưng để tìm một người hiểu được niềm vui sướng của em 'khi em cắt dán những hình ảnh của a và em làm thành 1 cuốn album tự tạo ' thì lại là một chuyện vô cùng hên xui :).

Vậy nên em thấy :" Cuộc sống này thật đẹp, mọi thứ xung quanh em đều tuyệt vời theo cách suy nghĩ của riêng em.. Và anh cũng thật TUYỆT đối với em " :x :xxxx

Cuối tuần bình yên, hạnh phúc!!

Friday, 14 October 2011

Một mình..

Em một mình

Một mình buồn

Một mình vui

Một mình khóc

Một mình ngấm 

Một mình..

Niềm vui có bao giờ dài lâu bên em không? 

Biết rằng đi qua khổ đau mới thấy giá trị của niềm vui , hạnh phúc

Nhưng sao em đi mãi, qua hết nỗi đau này tới nỗi đau khác, em chưa từng thấy niềm vui ở lại bên em lâu bao giờ..
Nó chỉ ghé qua thăm em như một quy luật của cuộc sống, cho em nếm đủ dư vị của tình yêu.. 
Em tự gồng mình cố gắng tạo niềm vui cho mình.. Tự cười với mình qua tấm gương nhỏ..
Em là vậy đó, luôn một mình.. 

Mong một ngày niềm vui ghé qua em dài lâu.. cho em hạnh phúc tận hưởng.. 
Nhưng dường như không được..

Em lặng lẽ..

Ngẫm

..

Ngày hôm nay, bây giờ.. Em buồn.. Em khóc.. Em một mình trong bóng tối..
Không muốn nói với anh, sợ anh phiền lòng.. 

Trong em luôn có một khoảng không trống rỗng.. Dành cho mình em..

..

Thursday, 13 October 2011

Thư Của Mẹ - Thanh Ngọc | Tải, lyrics, nhạc chờ bài hát

Thay Anh gửi tặng đến Mẹ..
Cám ơn Mẹ đã mang Anh ấy đến bên con..!!

Thư Của Mẹ - Thanh Ngọc | Tải, lyrics, nhạc chờ bài hát


Tuesday, 11 October 2011

Lại Gần Hôn Anh - Bằng Kiều | Album

Lại đây bên anh, hãy nói ta luôn yêu nhau tim ta chẳng đổi thay đâu
Hãy nói em không ra đi cho anh đừng buồn chia ly...
Lại gần với anh...

Wednesday, 5 October 2011

Nguyễn Hải Phong Góc Tối lyrics


Giữa góc tối đó ai đang co ro, ai đang như thân cò
Nơi phố buốt lạnh lùng, tiếng khóc ngại ngùng
Nắng gió khắp lối tôi đi muôn nơi, tôi đây quen lâu rồi
Vẫn cứ thế mình tôi, góc tối..

Chú Rể - Nguyễn Hồng Thuận | Tải, lyrics, nhạc chờ bài hát


..Từng ngày em lại thấy yêu em và nhớ anh nhiều hơn
Mỗi lần xa là nhớ.. chỉ muốn mong được quay về
Để lại được bên nhau, lại được rộn ràng trong hạnh phúc
Chỉ thế thôi mà vui..

Monday, 3 October 2011


Em cứ viết rồi lại xóa

Xóa rồi lại viết

Xóa xóa

Lại viết

Nhưng cuối cùng em chọn xóa..
Em không muốn mọi người biết suy nghĩ, tâm tư tình cảm của em..

Em giấu nó cho riêng em..! Chỉ mình em!

Em đã từng bị tổn thương nên em k chp phép mình làm tổn thương người khác, không muốn ai đó buồn đau giống như em đã từng..
Em bỏ qua những suy nghĩ ngổn ngang về Anh, mặc dù điều đó rất khó..

Nhưng cuối cùng rồi em cũng đã chiến thắng, chưa làm đc nhiều, chưa biến điều đó thành thói quen nhưng chút đc chút ít rồi anh..

Cuộc sống mang lại cho em những bận rộn, những lo toan nhất định, điều đó khiến em vui, vì em cho phép mình cuốn vào công việc..
Em đi chơi với bạn bè, nói là bạn nhưng toàn bạn gái :P, và chỉ đi có 2 người, thi thoảng có 3,4.. và cũng có lúc có đến 10 cô xinh tươi đi chung với nhau vào quán ăn và làm đám mày râu xao nhãng việc nhậu nhẹt, đi ngoài đường khiến nhiều người ngoái nhìn..

Em thấy em trẻ ra từng ngày..

Em k còn cảm thấy nhất thiết phải liên lạc hay gặp anh như trước, em thấy k cần phải cố quên đi một người đã cùng mình gắn bó 5 năm..

Em cứ để cuộc sống cuốn em và anh trôi đi một cách tự nhiên nhất..

Cứ thế cuốn đi,

Chảy trôi

Em vẫn nhớ anh hàng ngày, đêm đến vẫn ôm đt hoặc laptop để ngắm ảnh anh..

Vẫn vừa làm việc vừa nhớ đến anh như thể anh là hơi thở, là nhịp đập con tim em vậy..

Em thấy vậy nhẹ nhàng, thoải mái hơn là việc em cứ cố phải quên, cố phải k nghĩ đến anh..

So với việc em cứ để cảm xúc của em diễn biến theo bản năng tự nhiên của con người dễ hơn rất nhiều.

Em kiềm chế cảm xúc tốt hơn, em vẫn sms cho anh mỗi khi e nhớ quá, vẫn mail cho anh như trc, vẫn thi thoảng nháy đt anh nếu em nổi hứng thích thế :P

Em là con gái và mãi mãi là con gái, chẳng gì thay đổi đc điều đó.. Vậy nên những việc em làm cũng rất con gái :P.

Em và chị ấy quen nhau qua fb, qua Anh.. Chị ấy đến với em hay em đến với chị ấy cũng là cái duyên, có duyên mới gặp đc nhau, mới quen và biết nhau.. Dù là tốt duyên hay ác duyên thì âu cũng là "cái duyên" mà thôi..

Chị ấy, người con gái đó, khi em lờ mờ cảm nhận thấy điều gì đó, em k biết có chính xác hay không? hay do sự nhạy cảm của em quá lớn?
Em đã ngừng liên lạc với chị ấy, trc đây em và chị ấy có nói chuyện nhưng rất thoải mái, hoàn toàn vui vẻ :), em k hề có chút nghi ngờ j..

Kể từ khi..

Em biết..

Em để chế độ Permanently offline, sau đó đc vài hôm thì em deleted nick ra khỏi fr list.. Ngay sau đó là hàng loạt block cho fb của em..

Em không ghét bỏ gì chị ấy, chỉ là em k muốn nhìn thấy, nhìn thấy em sẽ đau, và buồn lắm.. nên em làm vậy..

Chị ấy dường như cảm nhận đc điều đó và chị ấy bắt đầu hỏi em.. rằng tại sao em em k xài fb nữa? k thấy xài G+ nữa..

Em k phải dân công nghệ, nhưng em thắc mắc tại sao em xóa nick chị ấy rùi, sao c ấy thấy em online đc nhỉ? đọc đc stt của em :(.

Thời gian gần đây, chị ấy liên tục chat với em.. Chúng em chỉ nc như 2 chị em với nhau, k ai bảo ai nhưng cả 2 đều k nhắc đến anh trong những câu chuyện đó..
Em cứ vô tư cười nói, c ấy cũng vậy.. Nếu k có anh có lẽ chúng ta đã thực sự yêu quý nhau :).
Chị ấy tặng em chiếc áo gile, em tặng chị ấy áo thun và con heo hồng giống c ấy..

Chỉ là những món quà rất đơn giản, k nặng về kinh tế.. nhưng dẫu sao thì hình như chị ấy và em cũng có chút tình cảm với nhau :P.

Em không biết có phải em hiểu lầm k ? nhưng nếu có thì E thực sự xin lỗi.
Còn nếu cảm nhận của em là đúng.. Thì xin cứ để chúng ta tự nhiên với nhau như vậy..

Ông trời đã sắp xếp cho chúng ta gặp nhau trong cuộc đời này và cùng yêu chung một người đàn ông :)

Cám ơn Anh, cám ơn chị, cám ơn cuộc sống cho em cảm nhận đc những dư vị đặc biệt của Tình Yêu!


Friday, 30 September 2011

Nếu anh yêu cô gái từng bị tổn thương........

Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn...
Vì cô ấy đã mất đi một nửa trái tim mình, từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, từng làm việc quên ngày quên tháng để quên đi một vết thương lòng. Vì cô ấy từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại một vết thương mà có lẽ suốt đời không lành lại được. Vì cô ấy là một cô gái rất yếu mềm...

Cô ấy đã đến bên anh, rung động bởi những quan tâm, yêu thương thật lòng của anh. Cô ấy đã dũng cảm cho và nhận yêu thương thêm một lần nữa. Thì anh, người cô ấy đang gắn bó, đừng ép tình cảm của cô ấy phải tiến triển quá nhanh. Bởi cô ấy sợ...

Điều đầu tiên cô ấy sợ là làm anh tổn thương. Thật là như vậy đấy. Cô ấy băn khoăn mình đến với
anh vì điều gì, tại sao anh và cô lại yêu nhau? Vì anh quá tốt hay anh đẹp trai và giàu có? Vì anh là người đã ở bên lắng nghe và lau nước mắt cho cô?... Chỉ khi nào cô ấy không tìm ra lý do "vì sao mình yêu anh", cô ấy sẽ đến và ở lại bên anh vô điều kiện. Đó là lúc cô ấy yêu chính bản thân anh.

Nếu anh chưa từng yêu, chắc anh không thể hiểu cảm giác này. Hơn ai hết, cô ấy biết tình yêu mong manh đến thế nào, thoắt đến, thoắt đi như một cơn gió. Hơn ai hết, cô ấy hiểu nỗi đau do tình yêu gây ra sâu sắc đến bao nhiêu. Và vì yêu anh nên cô ấy không thể để anh phải chịu nỗi đau giống như cô ấy đang mang trong lòng.

Không phải là mối tình đầu của một cô gái, chắc chắn anh sẽ có nhiều thiệt thòi. Trước hết, đó là cảm xúc không còn vẹn nguyên. Cô ấy đã qua cái thời đòi anh phải chiều chuộng, qua những lúc giận hờn vì những chuyện cỏn con và trẻ con. Nhưng anh đừng vì thế mà nói năng thiếu thận trọng làm cô ấy tổn thương bởi giờ đây, tâm hồn cô ấy thật mong manh và nhạy cảm. Bất cứ điều gì anh chưa "uốn lưỡi" trước khi nói cũng làm cô ấy liên tưởng đến quá khứ và ảnh hưởng không tốt đến tình cảm hiện tại cũng như mối quan hệ của hai người.

Không phải là mối tình đầu của cô ấy, anh sẽ phải tốn nhiều công sức hơn để dành được trọn vẹn tình cảm yêu thương. Nhưng anh yên tâm, khi đã dành được thì điều đó hoàn toàn xứng đáng bởi khi cô ấy đã cam tâm tình nguyện thì đó là một sự thiết tha khó có thể đổi dời.
Tuy nhiên, hãy cố gắng hiểu và thông cảm cho những rung động nhỏ trong lòng cô ấy, trong trường hợp nó không dành cho anh, không phải vì anh. Nếu cô ấy rũ bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ không một chút cảm xúc thì có thể anh sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nhưng nếu cô ấy luôn trân trọng và gìn giữ thì anh cũng sẽ được nâng niu trong một nửa còn lại của trái tim cô ấy.

Mối tình vừa đi qua đã lấy đi của cô ấy nhiều điều nhưng tất cả những gì còn lại, kể cả cuộc đời, sự tự do, mơ ước của cô ấy... là dành cho anh. Vậy nên, làm ơn hãy kiên nhẫn..

--

Sưu tầm

Tuesday, 13 September 2011

"Rõ ràng mỗi người là một cá thể độc lập, tại sao một người lại có thể lưu luyến một người khác như thế, đến nỗi không thể rời xa và cũng không thể quên"

Tuesday, 6 September 2011

Monday, 5 September 2011

..........


Bất giác Trịnh Vi cảm thấy vô cùng thanh thản, cô tha thứ cho người đàn ông đã từng phụ bạc cô đó, cũng tha thứ cho tình yêu vô cớ của mình thưở nào. Cô đã từng vun tưới những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình lên người đàn ông đó, dành trọn cuộc đời và nước mắt, để tình yêu đâm chồi nảy lộc, cho dù cuối cùng không đơm hoa kết trái, nhưng điều này có gì quan trọng, kể cả không có Trần Hiếu Chính, tuổi xuân của Trịnh Vi cũng sẽ không bất hủ đời đời.

Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thưở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa - những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân của chúng ta.

Trích " Anh có thích nước Mỹ không?" - Tân Di Ổn

P/S: Cô tưởng rằng đó là ánh trăng rực rỡ nhất trong cuộc đời cô, nhưng trăng tròn sáng quá, cuối cùng sẽ lạnh giá..

Saturday, 3 September 2011

Phanh and Thanh

Lại một đêm mất ngủ..

Chìm trong nỗi đau, kỉ niệm ùa về, mọi thứ như cơn bão kéo đến bủa vây lấy tâm hồn non nớt của nó.. nó yếu đuối chống cự, nhưng dường như sự chống cự chỉ là hình thức, nó để mặc kỉ niệm giằng xé, dày vò trái tim, lý trí..

Nó khóc

Từng giọt nước mắt lăn dài

Nó cũng không buồn gạt

Cứ mặc đó

Thả trôi

Nó muốn để tâm trạng, cảm xúc của nó rơi tự do


.............


Rồi đâu sẽ có đó..

Sẽ là như vậy?

Nó hít một hơi thật sau

XÓA

Những bức ảnh, những dòng tin nhắn, số điện thoại, mọi thứ

Nó mang hộp kỉ niệm TY ra và nhìn ngắm, vuốt ve..

Có bao nhiêu thứ trong 4 năm qua..

Nó giữ hầu hết những hóa đơn của 2 người, nó hạnh phúc lưu giữ lại những khoảng khắc 2 người bên nhau.

Nhẹ nhàng đọc lại, nhớ lại, xếp lại... rồi ĐỐT

Chôn vùi kỉ niệm qua ngọn lửa.

Dường như đêm nay nước mắt nó nhiều hơn bao giờ hết..

Không có ai lấy ông tay áo chấm từng giọt nước mắt lăn dài trên má cho nó, những ngón tay thân thương kia không còn gạt nước mắt và vuốt ve nó vỗ về, yêu thương..

Nó thấy mình CÔ ĐỘC quá....!!

Nó đang nhớ lắm, nhớ da diết, nó đến cồn cào, nhớ dự dội như ngọn lửa kia đang thiêu rụi những kỉ niệm, thiêu luôn cả trái tim mong manh của nó..

NHỚ, NHỚ QUÁ

Anh ở đâu? Giờ này Anh có đang nhớ nó, đang nghĩ về nó như nó đang nhớ về Anh k?

Nó ước gì có phép nhiệm màu cho nó biết điều đó..
Nó mong ước có đc cái cảnh cửa thân kì của Doraemon để nó có thể tới bên Anh bất cứ khi nào nó muốn..
Nó viển vông quá phải k? Ảo ảnh quá...

Tỉnh mộng

Trở về với hiện thực

....


Bế tắc

Không lối thoát

Khó khăn

Đau đớn

Nặng lòng

Nó quỵ ngã trên con đường TY của chính nó

Nó THUA CUỘC rồi

Quay về đi thôi

....

Thursday, 11 August 2011

Suy nghĩ

‎1 người có niềm tin sẽ mạnh hơn 10 người chỉ quan tâm.
1 người dám hành động sẽ mạnh hơn 10 người chỉ có niềm tin.
1 người duy trì được hành động đó hàng ngày sẽ mạnh hơn 10 người chỉ làm một lúc.
1 người hành động triệt để, tạo được ra giá trị sẽ mạnh hơn 10 người chỉ hành động hàng ngày.
1 người biết kết hợp tất cả những người hành động triệt để cùng thực hiện mục tiêu lớn hơn, họ sẽ thành công.

Saturday, 6 August 2011

Mộng mị

Một đêm mộng mị..

Nó chập chờn cố ru mình vào giấc ngủ nhưng không thành..
Cuộc đời thật trớ trêu khi cứ vô tình cho nó chứng kiến những điều đau đớn đến vậy.
Cũng khá lâu rồi, nó cũng biết tình cảm của nó vơi đi ít nhiều.. Nó cố gắng lấy đà để hoàn thành cái gọi là " VÌ NÓ " nhưng mà sự thật thì luôn phũ phàng... NÓ KHÔNG THẺ, NÓ KHÔNG LÀM ĐƯỢC.

Tại sao thế nhỉ??

Tại sao? Tại sao chứ?

Nó bế tắc trong một mớ bòng bong những suy nghĩ..
Nó không khóc, cứ cười tươi như thể chuyện đó k có gì đáng để nó bận tâm..
Nhưng nó lại quỵ xuống khi nhìn thấy chiếc xe quá đỗi quen thuộc, nơi đó quá đỗi gần gùi..
Tim nó đập loạn xa, nó cảm nhận rất rõ từng mách máu trong người nó dường như đông cứng lại..
Tay chân nó run bần bật.

Nó sao thế nhỉ? Chuyện bt mà. Nó biết sẽ có nhiều lần như thế, nhưng sao cái lúc đó nó lại k thể cảm thấy bt nhỉ???

Nó thu hết sức lực cuối cùng thở đều, rút đt và gọi..

Anh trả lời vô can..

Nó bình tĩnh chỉ đc chốc lát..

Nhưng dù sao nó vẫn k thấy hối hận về những gì mình cư xử ngày hôm qua.
Nó đã quá bình tĩnh rồi..

Thôi nào, không nghĩ nữa.. Chuyện bt mà.

Thở đều

Thở đều

...

Cố lên, nó vẫn đang cười mà :)

Tuesday, 2 August 2011

Mưa

Mưa xối xả
Mưa trắng đường, trắng phố..

Ai cũng vội vã đi thật nhanh về nhà tránh cơn mưa cuối Hạ
Thời tiết HN giờ sao nũng nịu như đứa trẻ lên 3 vậy..
Đang nắng bỗng đổ mưa rào, giống tâm trạng của ai đó..

Suy nghĩ vẩn vơ..
Hôm qua nhỏ bạn thân tặng 2 cuốn sách,
Một cuốn để thêm nụ cười :" Nhật kí Louis bướng bỉnh - Đưa bố mẹ vào khuôn phép" - Pete Johnson.
Một cuốn gạt đi nỗi buồn, dũng cảm đứng lên sau tổn thương tình ái :" Hãy quên anh ta đi" - Rhonda Findling.

Nhẹ nhõm quá..
Cứ thế này nhé,

Ngủ yên

...

Sẽ qua

......

Nhẹ nhàng

Sunday, 3 July 2011

Tình yêu và Lý trí




Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.

Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé !"
Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...

Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".

Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : " Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"
Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý trí .